Một buổi chiều sau quầy thuốc
Có những buổi chiều, khi cửa hàng đã vãn khách, tôi vẫn đứng lại sau quầy một lúc lâu. Nhìn hộp thuốc xếp ngay ngắn trên kệ, nhìn cuốn sổ ghi chú lời dặn cho một cô khách vừa hỏi về đứa con hay ốm vặt, tôi hay tự hỏi: nếu ngày xưa, nhà mình cũng có một người như thế này để hỏi, mọi chuyện có khác đi không?
Câu hỏi đó không phải tự nhiên mà có. Nó bắt đầu từ rất lâu, ở một miền quê nghèo của Nghi Lộc, Nghệ An — nơi tôi sinh ra.
Đứa trẻ lớn lên giữa ruộng đồng và một biến cố không ai chuẩn bị trước
Tôi là con đầu trong một gia đình thuần nông. Bố mẹ làm ruộng, chăn nuôi nhỏ lẻ, không ai rành chuyện tính toán hay kinh doanh. Tuổi thơ tôi vừa đủ đầy tình cảm của một đại gia đình nhiều thế hệ, vừa mang theo nỗi lo cơm áo thường trực của một vùng quê còn nghèo.
Năm tôi học lớp 9, mọi thứ đảo lộn. Em gái tôi, khi đó mới học lớp 6, mất trong một tai nạn giao thông — chỉ bảy ngày trước Tết. Trăm ngày sau, bố tôi cũng ra đi, vì biến chứng sau một lần điều trị ở bệnh viện huyện. Rồi một năm sau nữa, mẹ tôi bị tắc tĩnh mạch chân, dẫn đến hoại tử, phải nằm liệt giường suốt gần ba năm trời.
Tôi không kể lại chuyện này để xin sự thương cảm. Tôi kể vì đó là ranh giới rõ ràng nhất trong đời tôi — cái mốc mà tuổi thơ hồn nhiên phải nhường chỗ cho việc học cách sinh tồn, học cách gánh vác. Người ảnh hưởng lớn nhất với tôi lúc đó là một người bác trong họ — hình mẫu duy nhất về một nghề nghiệp ổn định, được bà con quanh xóm tôn trọng. Từ đó, trong đầu đứa trẻ là tôi khi ấy, chỉ có một ước mơ rất cụ thể: đỗ đại học, và mở một cửa hiệu thuốc ngay trên mảnh đất của mẹ.
Con đường không hề bằng phẳng để trở thành dược sĩ
Tôi chọn thi vào ngành Dược. Ngày ra trường, tôi đạp xe đi xin việc khắp nơi, và bị một công ty dược từ chối thẳng thừng — chỉ vì tôi không có xe máy để đi giao hàng. Tôi phải mượn xe của người yêu (sau này là chồng tôi) để bắt đầu công việc trình dược viên đầu tiên.
Suốt khoảng mười hai năm sau đó, tôi công tác tại Trạm Y tế xã, vừa lập gia đình, vừa sinh con, vừa tích lũy từng chút một sự thấu hiểu về người dân quê mình. Và chính ở đó, tôi nhận ra một điều mà không giáo trình dược nào dạy tôi: bà con không chỉ thiếu thuốc. Họ thiếu kiến thức về dinh dưỡng, thiếu kỹ năng chăm sóc sức khỏe cho chính mình và con cái, và hơn hết, họ thiếu một người thật lòng đồng hành, chứ không chỉ bán cho họ một vỉ thuốc rồi thôi.
Tháng 2 năm 2019, ở tuổi 31, tôi mở nhà thuốc đầu tiên của mình.
Vì sao tôi không dừng lại ở một cửa hàng thuốc
Có người từng nói tôi liều. Mở nhà thuốc lúc không rành kinh doanh, rồi mở tiếp, mở tiếp — như một cú nhảy không tính toán.
Tôi không nghĩ vậy. Với tôi, mỗi bước đi trong đời đều là một cây cầu tôi chuẩn bị rất kỹ trước khi bước qua — chưa bao giờ là một cú nhảy liều lĩnh. Trước khi rời hẳn công việc ổn định ở trạm y tế để toàn tâm với nhà thuốc, tôi đã chuẩn bị gần hai năm trời. Tôi tin vào một điều: đừng vội phá bỏ điều đang nuôi sống mình, hãy dùng chính nó để xây điều lớn hơn.
Và điều lớn hơn đó, với tôi, không còn đơn thuần là bán thuốc nữa. Ba năm đầu, tôi vận hành gần như hoàn toàn bằng bản năng và sự chịu khó — không biết điểm hòa vốn là gì, không rành vòng quay hàng hóa, chỉ có sự tận tâm với từng người khách bước vào cửa. Rồi tôi gặp được người thầy dạy tôi một tư duy khác: đừng chỉ bán cái mình có, hãy tìm cách giải quyết đúng điều khách hàng thật sự cần.
Điều tôi nhận ra sau tất cả
Tôi không phải người hoàn hảo, và tôi không muốn giả vờ như vậy. Tôi quyết định nhiều lúc theo cảm xúc hơn là số liệu, tôi hay ôm việc vì tin “tự mình làm sẽ nhanh hơn”, và có những giai đoạn tôi mở rộng nhanh hơn khả năng hệ thống của mình có thể gánh.
Nhưng có một điều tôi chưa từng lung lay: lý do tôi bắt đầu. Đứa trẻ ngày xưa ước có một người để hỏi khi gia đình gặp chuyện, giờ đã trở thành người đứng sau quầy thuốc mỗi ngày. Không phải để bán được nhiều thuốc hơn. Mà để một cô, một chú, một người mẹ trẻ nào đó bước ra khỏi cửa hàng, thấy nhẹ lòng hơn lúc bước vào.
Lời nhắn nhỏ
Nếu Chị/anh tình cờ đọc đến đây, và đang tự hỏi ai là người viết những điều này — thì đây, chính là tôi. Không phải một thương hiệu được dựng lên cho đẹp, mà là một người đã đi qua mất mát và vẫn chọn đứng sau quầy thuốc mỗi sáng.
Tôi không hứa mình biết hết mọi câu trả lời. Nhưng tôi hứa sẽ luôn lắng nghe thật, trước khi nói bất cứ điều gì.
Về tác giả — Dược sĩ Đại Minh
Tôi là Võ Thị Ngọc Minh, dược sĩ hành nghề tại Nghi Lộc, Nghệ An, và là người sáng lập chuỗi Nhà thuốc Đại Minh. Tôi viết trên trang này không phải để giới thiệu sản phẩm, mà để chia sẻ những gì tôi thật sự trải qua trên hành trình từ một cô bé nông thôn đến một dược sĩ mong muốn mang tri thức chăm sóc sức khỏe chủ động đến từng gia đình Việt.
Câu hỏi thường gặp
Dược sĩ Đại Minh là ai?
Là dược sĩ hành nghề, sinh năm 1988 tại Nghi Lộc, Nghệ An, và là người sáng lập chuỗi Nhà thuốc Đại Minh.
Vì sao chị Minh thành lập Nhà thuốc Đại Minh?
Sau nhiều năm công tác tại Trạm Y tế xã và thấu hiểu người dân nông thôn, chị nhận ra bà con không chỉ thiếu thuốc mà còn thiếu kiến thức chăm sóc sức khỏe và một người đồng hành đáng tin cậy.
Nhà thuốc Đại Minh có gì khác biệt?
Định hướng không dừng ở việc bán thuốc, mà hướng tới trở thành chỗ dựa chăm sóc sức khỏe chủ động cho cả gia đình.
Bài viết chia sẻ câu chuyện cá nhân, không nhằm quảng cáo sản phẩm cụ thể.
Tài liệu miễn phí từ DS. Ngọc Minh
7 Sai Lầm Khi Tự Dùng Thuốc Tại Nhà
Nhận ngay PDF miễn phí — hướng dẫn thực tế từ dược sĩ 17 năm kinh nghiệm
Nhận Tài Liệu Ngay →Tải miễn phí: "7 Sai Lầm Khi Tự Dùng Thuốc Tại Nhà"
PDF 12 trang do DS. Võ Thị Ngọc Minh biên soạn sau 17 năm tư vấn — những lỗi phổ biến nhất khiến thuốc không hiệu quả hoặc gây tác dụng phụ.
Tài liệu đang được gửi vào email của bạn!
Nếu không thấy trong hộp thư, kiểm tra thư mục Spam nhé.Tải ngay tại đây